Ngày 03/02/2015 09:54:04
Ngày Tết và tuổi thơ của tôi
Bây giờ mỗi khi gió chướng về và nghe thùng thùng tiếng trống múa lân tôi nhớ về ngày Tết

Bây giờ mỗi khi gió chướng về và nghe thùng thùng tiếng trống múa lân tôi nhớ về ngày Tết. Với tuổi thơ của tôi, Tết là khoảng thời gian chờ đợi và vui vẽ nhất bởi ngày ấy không chỉ được ăn những món mà ngày thường không thể nào có được, như dưa hấu, bánh phồng và bánh mứt và quan trọng nữa là được mặc quần áo mới, để vui chơi với bạn bè, về thăm ông bà ngoại và được xem con lân già miệng đầy râu, ông địa bụng to như cái trống.

Tôi nhớ, nhà tôi anh em đông nên mỗi năm khi Tết về, mẹ tôi phải mua vải trước hàng tháng trời để kịp may quần áo mới cho chúng tôi. Việc may vá áo cho con, mẹ tôi thường làm vào ban đêm còn ban ngày dành cho công việc khác của gia đình. Vì vậy anh em tôi phải quây quần bên mẹ để chờ mặc thử những chiếc áo mà mẹ tôi vừa may xong. Có những hôm mỏi mòn bên mẹ nên tôi ngủ hồi nào không biết, mãi đến khi mẹ tôi gọi dậy đưa tôi vào giường ngủ. Chuyện thức chờ áo mới là thế, còn đến việc quết bánh phồng, nếu đêm nào quết bánh tôi cũng đều thức theo mẹ để chờ được ăn xôi. Vì theo cách làm bánh phồng thì trước tiên phải xôi nếp chín sau đó mới cho vào cối, dùng chài quết mạnh lên xôi cho đến khi nhão ra thành bột mới đem ra bắt bột thành những cục nhỏ, rồi mới đem đi cán ra thành bánh. Vậy là trước khi đưa xôi vào cối để quết, anh em tôi đều được mẹ cho mỗi người 1 chén để “trám miệng”. Điều thích nhất ở bánh phồng là sau khi được phơi khô, mẹ tôi dùng lửa rơm nướng bánh để cho anh em tôi mỗi người 1 cái. Phần mình, khi nhận được bánh tôi ít khi ăn liền mà cầm chạy sang nhà bên cạnh chia cho bạn cùng ăn và kèm theo “cam kết” – mai mốt nhà mầy có cũng phải cho tao ăn à. Vậy là sau đó lũ trẻ bọn tôi vừa ăn bánh vừa kéo nhau đi chơi từ nhà này sang nhà khác.

Nhớ nhất là chiều 30 Tết , trước khi được mặc đồ mới, mẹ tôi ra điều kiện phải tắm sạch sẽ mới được mặc đồ. Vì thế nên anh em tôi kéo nhau nhảy đùng xuống con sông nhỏ trước nhà làm theo lời dặn của mẹ. Nhưng lần tắm sống này anh em tôi không hụp lặn, đùa giởn ném bùn vào nhau như trước đó mà giúp nhau kì rửa dưới sự giám sát của mẹ. Khi mặc quần áo mới vào thì sự nghịch ngợm của tuổi thơ của anh em tôi không còn nữa để giữ gìn quần áo cho sạch sẽ trong ngày Tết. Nhưng rồi sự nghiêm túc ấy cũng chẳng lâu khi nghe trống lân của đám trẻ ở xóm trên. Vậy là anh em tôi cùng mấy đứa trẻ hàng xóm ùa nhau chạy về hướng tiếng trống, một lát sau lúc trở về thì áo quần đứa nào đứa nấy cũng dính đầy bụi, đất; thậm chí có khi còn bị rách áo, tét quần. Ngày vui tuổi thơ của tôi vào dịp Tết là còn được theo mẹ về thăm nhà ngoại. Ngày xưa từ nhà tôi sang nhà ngoại không có đường đi bộ dù chỉ cách nhau chừng 3 - 4 cây số thôi, nên phải đi bằng ghe. Mỗi lần như thế, mẹ tôi vừa chèo ghe luôn miệng nhắc nhở anh em tôi không được đùa giỡn vì sợ bị té xuống sông. Dù vẫn nghe theo lời mẹ, nhưng thỉnh thoảng tôi xoè bàn tay thọc xuống nước tạo nên những tia nước rẽ ra như sóng trông rất là vui mắt.

Mẹ tôi là con gái út của ngoại, nên anh em tôi rất được ngoại thương yêu. Mỗi lần anh em tôi về, có món ngon gì ông, bà đều đem hết ra cho anh em tôi ăn, trước khi lì xì quà Tết. Còn anh em tôi thì tranh nhau ôm lấy ông, bà ngoại để được nhận những cái hôn âu yếm, và được ông bà vuốt nhẹ lên tóc. Một nguồn vui nữa của tuổi thơ không thể không nhắc đến là việc đi xem múa lân. Nhà tôi nằm giáp ranh 2 ấp nên Tết nào cũng vậy đều có 2 đội lân đến viếng nhà. Hồi ấy, nghe tiếng trống lân thì lũ trẻ như tôi không sao ngồi nhà được. Khi xem múa lân tôi thích nhất là ông địa với cái bụng to, tay cầm quạt, nhảy qua, nhảy lại, chạy xuống, chạy lên quanh đầu lân thấy rất là “oai”. Nên mỗi lần bọn trẻ xóm tôi tổ chức múa lân thì tôi luôn dành được làm ông địa. Còn nhát nhất là tốp con gái, thích xem múa lân nhưng khi lân há miệng đưa về hướng mấy tụi nó táp đi, táp lại thì cả bọn chạy túa ra, có đứa còn khóc nữa, bọn con trai của tôi khoái chí cười hả hê. Giờ đây nhớ về tuổi thơ tôi như người trẻ lại bởi nó rất hồn nhiên và rất nhiều kĩ niệm thế mà cách đây mấy hôm cháu nội tôi gọi điện về cho hay, không biết có về sớm vào dịp Tết hay không vì còn bận phải đi học thêm. Nghe cháu nói thế và nhớ lại tuổi thơ hồn nhiên của mình tôi thấy thương cháu làm sao. Bởi ngày nay trước áp lực công việc và sự tiến thân mà không ít bậc mẹ cha vô tình “cướp” đi thời gian hết sức quý báo của tuổi thơ của con em mình./.

 

Trọng Dân

Các tin khác